TRƯỜNG EM

Cây điệp già xòe rộng tán yêu thương 
Lá lấp lánh cười duyên cùng bóng nắng 
Giờ đang học, mảnh sân vuông lặng vắng 
Chim chuyền cành buông tiếng lạnh bâng quơ

Cả lớp say theo từng nhịp bổng trầm 
Điệp từng bông vàng ngây rơi xoay tít 
Ngày vẫn xuân, chim từng đôi ríu rít 
Sà xuống sân tắm nắng ấm màu xanh 

Em ngồi yên uống suối mật trong lành 
Thời gian như ngừng trôi trước cửa lớp
Không gian cũng nằm yên không dám cựa 
Ngại ngoài kia nắng ấm sẽ thôi vàng 

Sân trường căng rộng ngực đến thênh thang 
Kiêu hãnh khoe trên mình màu nắng ấm 
Lời thơ thầy vẫn nhịp nhàng sâu lắng…

Ngọc Linh – Học sinh lớp 6A1